Có vô vàn cách phân chia tỉ mỉ sự khác nhau của con người. Nhưng đơn giản nhất là sự phân chia xuất phát từ hai chữ con người. Con người từ người giầu kẻ nghèo, thần, phật, ... cũng đơn giản là chia thành 3 dạng. Đó là con ( con vật), con người và người.
Từ thành thần trong những câu truyện trở xuống thì bản chất con thú vẫn tồn tại. Thần thánh còn thấy bản năng con thú trong mình thì đừng nói gì đến mấy con người thường, bản năng thú luôn hiện diện trong mỗi cá nhân. Sự ích kỷ của con thú có từ những vị vua đến thường dân. Mặc đẹp, đẳng cấp cao không có nghĩa là che dấu được con thú bên trong. Một tên cướp bị khinh bỉ, nhưng một tên vua đi cướp thì lại được tôn vinh. Ranh giới giữa con người và con thú chính là sống và nghĩ cho người khác, yêu thương người xung quanh và xử sự với người khác văn minh.
Con người có những hành vi con thú ích kỷ đôi khi cũng có ích cho cộng đồng họ phục vụ. Giống như một đàn thú đang chạy, con nào dừng lại sẽ bị dẫm chết hoặc bị sư tử ăn thịt. Yếu tố bầy đàn trong xã hội con người cũng có là vì thế. Khi cả xã hội không tiến góa, một số cá nhân có tiến hóa thì cũng phải tuôn theo quy luật bầy đàn.
Xã hội văn minh thả cho con người bản năng thú tính ở mức độ có thể quản lý và cũng dậy cho con người cảm nhận hương vị làm người. Nó khác với việc ép buộc một con thú học theo cách sống của một con người.
Con người sống với nhau thì có bao dung , không phải đề phòng, không phải cẩn trọng và sợ hãi. Nhưng con người sống với con thú thì phải cẩn trọng. Làm bạn với vua như chơi với hổ, vua cũng có cái thú vật của vua. Con người với nhau thì bình đẳng và tôn trọng nhau. Nhưng con thú thì thích phân giai cấp.
Xã hội càng ngày càng tiến bộ con người càng ngày càng có cơ hội hiểu biết và gột bỏ cái lốt con thú. Bản năng con thú luôn tồn tại trong con người, khi lý tính con người dẫn dắt cái bản năng ấy thì chính bản thân mới thuần hóa được dã tính trong mình. Có những lúc bản năng con thú đem lại sự vui vẻ, nhưng cảm nhận và lý tính của con người mới thấy được sự xấu xa trong bản năng con thú. Ghê sợ nó mà tránh xa nó, cái hưởng thụ của con người đó là sự tao nhã và trí tuệ. Cùng một vấn đề nhưng khác nhau về bản chất.
Làm người thì khó mà làm chó thì dễ. Con người sinh ra không học tập, không tư duy, không thể nhìn nhận vấn đề theo lý và tình thì không thể thoát lốt thú. Cảm nhận càng sâu thù tính người càng cao. Sự nhậy cảm, cá tính, bao dung, quyết đoán tạo nên tính cách của con người.