Áp lực từ nước ngoài, từ người dân và nội bộ còn nhiều người tham nhũng, nhiều kẻ ham quyền, sự đấu đá thời nào cũng có luôn là mâu thuẫn dẫn đến sự khó cải cách. Sự ít tiến bộ và sự tiến lên chậm chạp khiến cho chúng ta lâm vào một vòng luẩn quẩn.
Có thể nói việc cá nhân nhìn vào chính mình chịu trách nhiệm thì không khó. Nhưng để một bộ máy nhìn vào chính mình rồi thấy được cái sai, cái hạn chế thì không phải tổ chức nào cũng đồng loạt có thể thực hiện được. Sự bảo thủ của cả một tổ chức thì ở bất cứ quốc gia nào cũng có.
Những gì làm được đáng vinh danh là được quyền vinh danh. Nhưng lỗi lầm không dám thừa nhận sợ mất uy tín thì khó có thể tiến bộ. Không dám thừa nhận sai lầm một cách khéo léo là càng khiến cho kẻ khác tìm cớ chỉ trích. Công lao thì bị rũ bỏ và lỗi lầm bị đào sâu.
Không thể nào không thừa nhận rằng chủ nghĩa cộng sản không chặt chẽ chống độc quyền nhóm thì đó là một sự nguy hiểm không khác gì quả bom nổ chậm. Việc cha truyền con nối, tư tưởng cũ theo lợi ích cá nhân làm nguy hiểm cho cả xã hội. Nước Pháp có thể vinh danh và tự hào về Naponeon, nhưng sự thất bại của ông ta, của hoàng đế đó tốt cho tất cả thế giới và tốt cho cả dân nước Pháp. Giả sử như ông ta nắm quyền và người kế vị ông ta thiết lập một nền chính trị chuyên chế thì sẽ ảnh hưởng thế nào đến lịch sử thế giới.
Xã hội chủ nghĩa muốn phát triển phải giữ được văn hóa, nhưng cũng cho người dân cảm nhận được tự do, chống độc quyền chính trị, có triết học mạnh mẽ để đối chọi lại được cám dỗ của tư bản. Báo chí được phép nói, nói đúng và có cơ quan phê bình, kiểm soát tách biệt riêng với bộ chính trị. Cơ quan kiểm soát đó là tập hợp những học giả có tiếng nói, có tài năng. Những học giả đó phải có sự chứng minh bản thân lý luận chân lý bản thân. Họ phải được công nhận nhờ uy tín là lý luận trước đám đông. Đó là một tổ chức làm cán cân kiểm soát và phân giải đúng sai giữa báo chí và chính trị. Tránh những trường hợp báo chí làm tổn hại đến chính trị và tránh chính trị bịt miệng báo chí.






0 nhận xét:
Đăng nhận xét